Hai cảnh sát đặc nhiệm lao xuống lòng đường đúng lúc chiếc ôtô tải trờ tới. Trong tiếng phanh rít đến rợn người, ánh đèn pha sáng rực, soi rõ bóng hai trinh sát SBC lộn nhào qua đầu xe tải, xông vào khống chế tội phạm.
Sự việc xảy ra đã khá lâu nhưng Trung úy Lê Minh Toàn (trinh sát Đội đặc nhiệm công an TP HCM) còn nhớ rất rõ về vụ án trên trong số cả trăm vụ kể từ ngày tham gia lực lượng “đặc biệt” này. Xem tiếp… »
Suốt phiên xử án, người đàn ông mang tội giết vợ lầm lũi, hai tay bấu chặt trước vành móng ngựa. Đến khi tòa tuyên án, ông bật khóc nức nở vì nỗi ân hận muộn màng.
Sáng 28/10, gần chục người con cả dâu lẫn rể của bị cáo líu ríu bước vào phòng xử án, ánh mắt buồn rười rượi. Phía trên vành móng ngựa, bị cáo Nguyễn Văn Pha, 57 tuổi trông già nua, khắc khổ được cảnh sát tư pháp dẫn giải. Mái tóc ông cắt ngắn lộ rõ hai má lõm sâu, nhăn nheo và đôi lông mày rậm bàng bạc.
Lập cập ngồi xuống hàng ghế bị cáo trong lúc chờ đợi, ông thẫn thờ đưa mắt xuống phía dưới. Xem tiếp… »
Cậu bé 15 tuổi bật khóc khi tòa tuyên án tử hình Bùi Xuân Khánh, người cha đã bỏ cậu ở quê, lên Hà Nội tìm hạnh phúc mới. Thế nhưng, 10 ngày sau đám cưới, Khánh đã bị cô vợ trẻ phát hiện tin nhắn mùi mẫn trong điện thoại.
Khuôn mặt lạnh tanh, bị cáo Bùi Xuân Khánh, 40 tuổi được dẫn giải trước vành móng ngựa trong những ánh mắt giận dữ của gia đình bên vợ. Phiên tòa khá đông, đa số là người thân của bị hại. Xem tiếp… »
Cả khán phòng nhói màu trắng khăn tang khi vợ, con và những người thân của bị hại lần lượt bước vào. Hai đứa bé gái ôm theo di ảnh người cha, líu ríu đi bên mẹ.
Bị cáo Đặng Tuấn Thắng dáng người nhỏ thó, mái tóc cắt ngắn để lộ rõ khuôn mặt lạnh lùng, bộ lông mày rậm dữ tợn, cúi gằm mặt khi được dẫn giải vào phòng xử án. Phia sau, một người đàn ông chít khăn trắng bước theo, tức tưởi. Xem tiếp… »
Dõi mắt nhìn theo cho đến khi đứa con bị còng tay khuất hẳn, người đàn bà cho biết mình là mẹ của Bình, người vừa lãnh án chung thân về tội “giết người”. Nạn nhân không ai khác lại chính là chồng bà, là cha đẻ của những đứa con chưa từng có một ngày hạnh phúc. Xem tiếp… »
Khuất dưới khán phòng, người đàn bà khoảng 50 tuổi quê mùa, khắc khổ đưa tay ôm mặt khóc. Bao nhiêu năm, bà một mình nuôi dạy con, ngờ đâu, có ngày con bà gây ra tội ác.
Bị cáo Lê Ngọc Chung nặng nề cúi gằm mặt bước vào phòng xử trong tiếng chỉ trỏ, ánh mắt giận giữ của phía gia đình bị hại và những người dự khán. Xem tiếp… »
Họ là những người đàn ông xa lạ nhưng lại có một kết thúc giống nhau đến nghiệt ngã bằng những năm tháng lao tù đằng đẵng khi tự tay tước đoạt mạng sống của vợ mình, để lại những đứa con thơ côi cút không mẹ cha chăm sóc.
Hai phiên tòa chỉ cách nhau vài ngày. Tại các buổi xử, người dự khán chỉ lác đác bởi hai bên gia đình bị hại và bị cáo dường như chỉ là một. Tuy nhiên, giữa họ là những cái nhìn hằn học, đầy xa lạ. Xem tiếp… »
Ngồi ở hàng ghế trên cùng của phòng xử án là người đàn bà đen nhẻm, gầy khẳng khiu trong bộ quần áo nhăn nhúm, bạc thếch. Một tay bà ôm chặt tấm ảnh người con gái trẻ, tay kia ôm lấy ngực thỉnh thoảng vừa ho rũ rượi vừa khóc.
Trên vành móng ngựa, người đàn ông to lớn, đen trùi trũi đứng dạng chân, hai tay buông thõng, nhìn chăm chăm vào Hội đồng xét xử bằng ánh mắt vô hồn. Miệng ông ta lặp đi lặp lại câu: “Tôi không giết người ạ”. Cứ mỗi lần như thế, người đàn bà lại ngước đôi mắt mệt mỏi chậm chạp nhìn lên, thở dài rồi ghì chặt hơn tấm ảnh cô gái vào lòng.
Một cô gái trẻ có khuôn mặt bầu bĩnh, đứng lặng lẽ một góc trong phòng xử, đôi mắt ngấn nước, nhìn theo Nguyễn Tấn Vũ gầy guộc, nhỏ bé trong chiếc sơ mi trắng rộng thùng thình, được dẫn vào vành móng ngựa. Xem tiếp… »
Thấy một đĩa CD trong tài liệu của chú, Huy tò mò lấy về xem thì phát hiện là bộ phim "tình cảm" của ông Vĩnh nên sao chép lại và tống tiền ông này 5.000 USD để cá độ.
Hôm nay, TAND TP HCM đã tuyên phạt Nguyễn Tường Huy (30 tuổi, ngụ quận 10) mức án 1 năm tù nhưng cho hưởng án treo về tội "cưỡng đoạt tài sản". Xem tiếp… »